Lấy điện thoại bạn thân gọi cho chồng đến đón thì đứng sững khi anh nhăn nhở: “Nhớ anh quá rồi à, em yêu”

    Mình sững sờ, đánh rơi cả điện thoại xuống đất. Chồng mình, lại dùng những lời lẽ đong đưa như thế để nói với bạn thân mình.

    Ngày đi lấy chồng, người mình cảm thấy lo lắng nhất lại chính là Thu, cô bạn thân thiết mới khó hiểu chứ. Mình và Thu là bạn thân từ thời mới vào đại học. Hai đứa lóc cóc cầm tờ tìm việc đi tìm nhà trọ, rồi cùng ưng một phòng và quyết định ở cùng với nhau cho giảm chi phí sinh hoạt.

    Từ không thân quen gì, sống lâu bên cạnh nhau, 4 năm đại học thêm 3 năm sau khi ra trường, tình bạn của chúng mình cứ thế lớn dần thêm đến mức thân thiết, chuyện gì cũng có thể kể ra cho nhau nghe được.

    Cả hai còn cùng hứa với nhau rằng sẽ cùng kết hôn vào một ngày nữa cơ đấy. Nhưng đúng là cuộc đời chẳng ai có thể lường trước được điều gì. Khi mà mình đã có được công việc ổn định, cũng chuẩn bị lên xe hoa với người đàn ông mình yêu thì Thu vẫn còn chông chênh quá nhiều thứ.

    Làm sai sổ sách bị công ty cho nghỉ việc, đã thế lại còn phát hiện ra bạn trai phản bội mình nữa. Nhìn Thu đau khổ, cứ khóc lóc mãi mà mình cũng không cảm thấy thoải mái. Nhưng đến ngày cưới của mình rồi, mình cũng hiểu chẳng ai có thể sống được cuộc đời cho ai nên bản thân Thu phải tự cố gắng thôi.

    Mình kết hôn, cuộc sống hôn nhân khá êm đềm vì chồng mình cũng yêu thương và rất chiều chuộng mình. Ngoại trừ việc chồng mình thường xuyên bận rộn quá mức với công việc và bỏ rơi mình nhiều lần ra thì mọi thứ vẫn ổn. Và những lúc mà chồng mình bận thì đương nhiên mình sẽ tìm đến Thu để tâm sự rồi.

    Lấy điện thoại bạn thân gọi cho chồng đến đón thì đứng sững khi anh nhăn nhở: “Nhớ anh quá rồi à, em yêu - Ảnh 1

    Ảnh minh họa – Nguồn Internet

    Mình còn động viên Thu rằng: “Bây giờ chẳng ai cho ai được cái gì cho nên những thứ nào mình đã muốn thì cứ tìm cách mà giành lấy bằng được”. Thu cũng hay đến nhà mình chơi lắm, thậm chí còn ngủ lại qua đêm nữa nhưng mình cũng thấy rất bình thường vì chồng mình làm việc khuya, chẳng mấy khi để ý đến những chuyện này. Mình đâu thể ngờ được rằng những lần Thu ngủ lại nhà mình đã xảy ra những chuyện mà cả đời này mình không thể ngờ được.

    Biết tin mình có thai, mình mừng lắm. Tin này mới chỉ có một mình mình biết. Chồng mình còn chưa hay vì anh lúc nào cũng bận rộn cả. Mình định tối về sẽ báo tin cho chồng. Nhưng niềm vui này không thể hoãn lại được, nhất định phải chia sẻ với ai đó và mình nghĩ đến Thu. Mình đón xe đến nhà của Thu, ôm lấy cô bạn mà hét lên sung sướng. Thế nhưng nụ cười gượng lúc chúc mừng mừng mình của Thu lại khiến cho mình cảm thấy thất vọng.

    Cậu đang buồn chuyện gì à?

    Ừ.

    Nói với mình được không?

    Thu lắc đầu lại khiến cho mình cảm thấy mình vô duyên. Đúng là bạn bè đâu phải chuyện gì cũng nói ra được. Nói chuyện vẩn vơ một hồi thì mình nói về vì thấy hơi mệt. Sờ đến điện thoại, mình định gọi chồng đón, nhân tiện đi ăn mừng luôn. Đen đủi là điện thoại hết pin, thế là mình với luôn cái điện thoại của Thu gần đó mà gọi cho chồng. Đương nhiên là vì thân nên mình chả bảo với Thu vì lúc đó cô ấy đang lúi húi trong bếp làm gì.

    Lấy điện thoại bạn thân gọi cho chồng đến đón thì đứng sững khi anh nhăn nhở: “Nhớ anh quá rồi à, em yêu - Ảnh 2

    Ảnh minh họa – Nguồn Internet

    Chồng mình bắt máy nhanh lắm khiến mình kinh ngạc, chưa kịp nói gì thì anh đã hớn hở:

    Nhớ anh quá rồi à, để anh đến ngay với em nhé!

    Mình cố trấn tĩnh, vẫn cố gắng im lặng để xem chồng mình nói gì tiếp theo:

    Em nay sao thế? Bình thường gọi anh là hú hét lên kêu nhớ anh cơ mà sao hôm nay lại im lặng hay dỗi anh. Tí đến anh bù cho, lúc đó đừng có mà kêu mệt không chiều nổi nhé.

    Alo honey ơi, cục cưng ơi, Thu ơi dỗi gì mà dỗi lâu thế, thôi anh xin. Nói gì đi nào

    Mình sững sờ, đánh rơi cả điện thoại xuống đất. Chồng mình, lại dùng những lời lẽ đong đưa như thế để nói với bạn thân mình. Không giữ được bình tĩnh nữa, mình hét vào điện thoại:

    Tôi là vợ anh đây, đồ khón nạn à.

    Em à… anh… anh chỉ đùa thôi. Anh biết là em gọi anh mà.

    Thôi đi đồ dối trá, biết tôi gọi mà là bảo là Thu ơi à?

    Anh….

    Mình tức tối dập máy ngay sau đó. Tay chân run rẩy mình lướt tin nhắn của họ thì choáng váng đứng không vững nữa. Toàn tin nhắn sặc mùi yêu đương mặn nồng, hẹn hò đi khách sạn. Đúng lúc đó Thu cũng đi ra giật ngay cái điện thoại trên tay mình:

    Sao mày dám đụng vào đồ của tao

    Tại sao?

    Mày chẳng từng nói thích thì phải giành lấy đấy sao?

    Nhưng không có nghĩa là mày giành chồng tao?

    Cũng có khác gì nhau đâu? Quan trong giờ anh ấy yêu tao, trong tình yêu ai không còn được yêu nữa thì là người thứ 3. Mày thua rồi bỏ cuộc đí.

    Bốp.

    Khốn nạn, mày khiến tao thấy kinh tởm khinh thường đến tột độ. Tao không nghĩ mày lại bẩn thỉu như thế. Loại như mày bảo sao ế là phải vì chỉ có đứa nào đui mù mới rước mày thôi.

    Ừ rồi chồng mày sẽ rước tao, chờ xem.

    Sự trơ trẽn của một người mang tên bạn thân khiến mình uất nghẹn. Mình chỉ vung tay lên cho nó một cái tát rồi bỏ ngay ra khỏi căn nhà đó. Chuyện đã xảy ra được 2 ngày rồi mà mình vẫn còn choáng váng không thể nào ăn ngủ gì được. Chồng mình cúi đầu xin lỗi các thứ, cô bạn thân thì vẫn vênh váo thách thức. Mình không muốn gia đình tan nát nhưng mọi người bảo mình phải tha lỗi như thế nào đây khi mà bị cắm lên đầu cái sừng to đùng đầy đau đớn như thế. Nghĩ đến cảnh ly hôn để nó vào nhà mình nghênh ngang làm mẹ kế của mình thì mình lại càng uất hận. Mình không muốn điều đó xảy ra, buông không được nắm cũng chẳng xong, xin hãy cho mình lời khuyên, thực sự giờ mình rất đau khổ và bế tắc.

     

    Facebook Comments